CON RANH, CON LỘN

Tôi nghe ngoại tôi kể lại: Hồi trước nhà ông bà ở ngoài ngã ba Cai Lang….

Lúc đó, công viên 29/3 vẫn còn là cái bãi rác lớn mà bọn lính Việt Nam Cộng Hòa vẫn thường hay mang đồ ăn thức uống cận date hay hết date cùng rác bẩn ra đó để vứt bỏ.

Còn siêu thị Bài Thơ bây giờ, xưa là cái nghĩa địa hoang vu với cây cối mọc um tùm… Có lắm ma nhiều quỷ…

Ngoại kể, hồi đó…

Trời cứ chạng vạng tối hay khuya muộn, mà có lỡ đi ngang qua khu nghĩa địa, thì thế nào cũng bị mấy cô nàng mặc áo dài trắng, tóc xõa dài đến thắt lưng… ra đón đường để xin đi một đoạn…

Hay hôm nào trăng thanh gió mát, “bọn nó” buồn quá không có gì chơi, là chúng lại rủ nhau ra đường kiếm người sống rồi dẫn dụ người ta đi vào khu nghĩa địa chơi cho đỡ buồn…

Có hôm chiều muộn,

Ông ngoại tôi đi làm về, lúc ngang qua khu nghĩa trang thì gặp ông ngoại Sáu, đang hì hục vác cả bó củi to, khệ nệ đi đằng trước. Ông ngoại tôi mới cất tiếng hỏi:

-“Anh Sáu đi nhặt củi về đó hả?”

Thì nghe ông ngoại Sáu “uhm” nhẹ rồi cũng chẳng nói gì thêm

Con đường mòn về nhà chỉ còn một đoạn đường ngắn, mà cả hai thì đều “cồng kềnh”… Nên ngoại tôi mới gật đầu chào ông ngoại Sáu rồi chạy ù về trước…

Đến giữa đêm hôm đó, thì cả xóm giật mình tỉnh giấc mộng….

Bên hiên nhà ông ngoại Sáu, người ta đang khua chiêng í ới rủ nhau đi tìm ai đó…

Ông tôi chạy ra hỏi thăm thì mới hay: Ông ngoại Sáu đi lấy củi đến giờ vẫn chưa thấy về…

Gia đình từ trên xuống dưới, từ già đến trẻ… kẻ vào người ra, kẻ ngóng người trông…,

Hết chạy ra rồi chạy vào, cử hết lượt người này đến lớp người khác đi tìm khắp chốn mà vẫn tuyệt nhiên không thấy bóng của ông ngoại Sáu ở đâu..

Ông tôi nghe thế, thì bèn lấy xe phóng vội ra khu nghĩa địa, nơi mà lúc chiều ông đi làm về có gặp ngoại Sáu….

Ông vào khu nghĩa địa tìm….

Thì thấy ông ngoại Sáu đang ngồi chồm hổm, mất hồn giữa đám khóm xanh mọc um tùm ngay giữa bãi tha ma vắng vẻ, và trên vai ông ngoại Sáu, vẫn là bó củi to…

Lay gọi một lúc lâu, mà ngoại Sáu vẫn ngồi trơ ra như pho tượng… ông tôi bèn lấy nước đ/ái lau mặt cho ông ngoại Sáu thì rất nhanh sau đó, ông ngoại Sáu hoàn hồn tỉnh lại, rồi ngạc nhiên hỏi: Ủa! Răng tao lại ở đây?

Mà điều kỳ lạ là khu nghĩa địa này, mấy cậu mấy mợ trong nhà đã chạy ra cả chục lần để tìm kiếm, nhưng tuyệt nhiên, không ai thấy bóng ông ngoại Sáu đang ngồi lù lù ở đấy…

Mãi cho đến khi, ông tôi đích thân ra tìm thì mới thấy ông ngoại Sáu được “chúng” khệ nệ đưa vào giữa ruộng khóm, gai góc chin chít, mồ mả bao quanh và đặt ngồi chễm chệ ở đấy…

Rồi giải phóng về, ông ngoại tôi vác cả túi vàng đi bái ông thầy Năm Ông xin học nghệ…

Không biết đây là cái rủi hay là nghiệp nợ mà ông phải đeo mang…

Khi mà, trời xui đất khiến từ đó về sau đời ông gặp khá nhiều chuyện kỳ dị như về quê mua đất dựng nhà, thì gặp phải miếng đất rất sang… Nào là hồn ma trinh nữ giữ vàng do bị người tàu yểm, nào là ma chết oan rồi quỷ đói, quỷ ngụ lâu năm… Cũng chã thiếu ẻm nào…

Đến tận khi ông bà ngoại tôi lần lượt đổ bệnh rồi qua đời… thì cũng ít nhiều dính líu đến yếu tố tâm linh mà người ngoài chã mấy ai hiểu và tin được….

Ngay cả chín người con của ông bà,… sau này cũng rơi nhầm vào 9 lô đất cực sang, mà số mệnh của mỗi người thì cực kỳ lênh đênh như con sông mùa nước lũ…

Mà! ngoại tôi hiền lắm….

Cả đời không hề làm ác với ai. Lúc ông chưa theo học phái Năm Ông đã vậy, sau này ông học nghệ xong trở về thì lại càng như vậy..

Ông đối với người ngoài và anh em trong nhà rất tốt, rất có trách nhiệm.

Vì ông xuất thân là con nhà lính nên ông sống và nuôi dạy các cậu các dì rất nghiêm khắc và nguyên tắc. Nên các cậu, các dì sợ ông tôi phải nói là một phép, ông đi thì thôi chớ ông mà về đến nhà thì từ trong ra ngoài đã luôn gọn gàng sạch sẽ và tươm tất hết… Rồi “đám” con của ông, chã đứa nào dám hó hé hay bén mảng lên nhà trên đâu… Các cậu các dì tự chơi, rồi tự chăm cho nhau hết… Chã bao giờ các cậu các dì dám mè nheo hay chơi đùa ồn ào hay đến lỗ đầu mẻ trán như con nhà người ta đâu

Các cậu các dì sợ ông là vậy, nên dù lắm lúc gia cảnh có rơi vào cảnh bần hàn, bà ngoại phải ra chợ buôn thúng bán bưng và các cậu các dì có không được học hành đến nơi đến chốn… thì trong nhà vẫn rất nề nếp. Các cậu, các dì luôn biết kính trên nhường dưới, lễ phép với mọi người và sống không để mích lòng đến ai… nên bà con chòm xóm nể ông bà ngoại tôi lắm.

Và họ càng nể trọng hơn khi ông bà ngoại tôi biết hành thiện giúp người… sẵn sàng san sẻ từng chén gạo, từng bửa ăn rồi ông tôi hay đi chữa điên cho người này, trục quỷ nhập cho người kia lắm…

Mà ông cũng chẳng bao giờ cầm của ai đồng bạc cắc nào đâu. Nên xóm giềng lại càng quý, lại càng tôn trọng ông hơn.

Quay lại câu chuyện cũ, cái nhà ở ngã ba Cai Lang của ông bà ngoại..

Lúc chưa giải phóng, khi ông bà ngoại tôi còn sống ở đó, thì cái nhà kia cũng xem ra là thuộc dạng rất “hiền”..

Khi mà, lâu lâu trong nhà mới có vài tiếng động lạ, hay bóng người thoáng ra vào mà thôi.

Nhưng khi giải phóng về, ông bà ngoại tôi mới bàn với nhau là bán căn nhà đó cho hai vợ chồng “chú thím Năm” người em bà con rất gần ở bên ngoại,…

(Theo vai vế trong nhà thì tôi phải gọi ông bà cụ mua nhà là “ông bà ngoại Năm” và gọi con của 2 cụ là “cậu” và “dì”, nhưng để tránh nhầm lẫn và để mọi người đọc bài dễ hiểu thì tôi xin “cắt” cái phần bà con ruột rà này đi… Mà gọi chung họ là “chú thím Năm”)

Mua bán xong xuôi thì ông bà ngoại tôi giao nhà lại cho chú thím rồi dẫn các con về quê mua đất dựng lại căn nhà mới để ở.

Còn gia đình chú thím Năm cũng bắt đầu cơi nới, cải tạo lại vài nơi trong nhà, rồi lần lượt dọn đồ vào ở trong căn nhà đó…

Rồi từ đây, trong căn nhà đó, cũng bắt đầu xuất hiện những hiện tượng lạ…

Như là:

Khi thì lấp ló dưới bếp là bóng người đang lục đục nấu ăn.

Có hôm, thím lại thất kinh hồn vía khi thấy bóng người đen xì đang nằm chễm chệ trên giường ngủ của hai vợ chồng…

Đồ đạc trong nhà cứ hết bị dịch chuyển thì lại bị giấu đi một cách rất vô lý.

Rồi nhiều hôm, ngay giữa đêm khuya là tiếng bọn trẻ trong nhà thi nhau khóc thét vì bị ai đó trêu đến kinh hãi tột độ …

Đàn heo con trong chuồng cứ nuôi lớn được một tí, là lại tự dưng lăn đùng ra chết tốt..

Nhà cửa thật sự không yên, khi mỗi ngày một chuyện, gà bay chó nhảy cứ loạn xạ cả lên nên chú thím Năm hoang mang dữ lắm.

Mà mỗi lần hoang mang thì chú thím lại nhắn ông ngoại tôi ra “giải quyết” dùm…

Mà lần nào cũng vậy, ông tôi cứ khăn gói ra ở thử vài hôm thì nhà cửa lại êm ru như chẳng hề có chuyện gì…

Rồi thím Năm có thai…

Nhưng thai cứ đến độ tầm tháng 7, tháng 8, hay tháng 9… gần sinh, thì lại tự nhiên hỏng… chết lưu trong bụng mẹ…

Mà tháng trước vừa hỏng xong, thì tháng sau…thím liền mừng rỡ báo tin: mình “có thai”…

Rồi thai lớn… gần đến ngày sinh thì lại hỏng…

Cứ thế… có thai, rồi hỏng, hỏng rồi lại có… cứ làm hoài như thế đến tận đâu 3, 4 lần…

Mãi sau này, vì quá sợ hãi với cái cảnh: gần đến ngày sinh thì lại vô duyên vô cớ mất con…

Nên chú thím mới nhờ ông ngoại tôi ra làm mâm cơm cúng gia tiên cùng thổ thần đất đai để cầu ông bà, ơn trên về phù hộ cho thím Năm được “mẹ tròn con vuông”…

Rồi vài tháng sau, chú Năm giết heo làm “đại tiệc” mừng đầy tháng cho đứa con trai mới chào đời của chú….

Vì sau nhiều năm “hư hỏng” thì họ cũng đã thành công đón thêm một thành viên mới của gia đình…

Nhưng niềm vui ngắn ngủi chẳng tày gang…

Khi mà đứa trẻ sinh ra, chỉ sống được đâu 3 tháng… thì bỗng đang khỏe mạnh lại lăn đùng ra tím tái rồi chết tốt…

Rồi nổi đau mất con, chưa kịp nguôi thì chú lại sững sờ khi biết thím lại mang thai thêm một lần nữa…

Chú thím Năm nơm nớp lo sợ…

Họ lo đứa trẻ này,…

Cũng giống như những đứa trẻ trước đó…

Đứa trẻ cứ thế mà ra đời…

Trong sự im ắng và lo lắng của cả gia đình…

Ba tháng sau…

Chuyện buồn không ai muốn, lại một lần nữa lập lại…

Một lần nó bú no, ọc sữa…

Rồi mất..

Ông ngoại tôi, hay tin chạy ra thăm…

Thì đã thấy đứa trẻ nằm yên trong quan tài lạnh lẽo…

Ông lẳng lặng, lấy dao cắt đi một đốt,… ngay trên ngón tay áp út của thằng nhỏ….

Và phải hơn ba năm sau…

Nhà đó mới một lần nữa, vang lên tiếng khóc của con trẻ..

Nhưng đứa trẻ này, ngón tay áp út cũng vừa vặn thiếu đi một đốt lóng tay…

Đến lúc này, dù không ai nói ra nhưng trong lòng cũng đã thừa hiểu đứa trẻ này là “con ranh” “con lộn” rồi….

Và nó đầu thai vào nhà này… Cũng chỉ để “đòi nợ”… mà thôi.

Vài tháng sau, đứa trẻ mất. Câu chuyện con ranh con lộn của nhà chú thím Năm cứ thế mà được đồn đi xa.

Tết năm đó, có bà chủ điện, mượn cớ đi chúc tết để vào hỏi thăm tình hình nhà chú thím.

Bà vừa vào trong nhà, đã liền lăn ra đất, rùng mình vài cái, rồi mắt trợn trừng đầy hung dữ mà nhìn hai vợ chồng chú thím..

Bà đứng dậy, nắm lấy tay chú Năm mà lôi đi sền sệt xuống tuốt nhà bếp, ra tuốt phía sau vườn, đến tận cái chuồng heo của gia đình mà chỉ vào đó rồi mắng xối xả…

-” Mày nghỉ sao, mà xây cái chuồng heo ở đây?”

-” Mày có biết tao nằm dưới này không?

-” Sao mày dám xây chuồng heo lên người tao?”

Rồi bà chỉ vào bức tường gạch của chuồng heo mà nói…

-” Mày có biết cái bức tường này, mày xây chắn ngang ngực tao không?”

-” Nó chặn trên ngực tao như thế này, thì làm sao tao thở!?”… Bà đưa cánh tay, đặt ngang trước ngược mình mà nói…

Giọng ồn ồn, bà nghiến chặt răng, trợn tròn đôi mắt đầy hung dữ nhìn thẳng vào chú Năm….

Một tay bà túm chặt cổ áo chú, một tay bà chỉ vào lũ heo mà nói:

-” Chúng mày thử vào đây ở một ngày xem chúng mày có chịu nổi mùi xú uế của lũ heo này không!… Sao mày lại bắt tao phải chịu đựng cái cảnh này đến cả chục năm như vậy…?”

Càng nói, bà thầy càng hung dữ, càng nghiến chặt răng mà riết:

-” Mày thắc mắc lũ con của chúng mày vì sao chết ư?”.

-” Là tao làm đó… Tao còn tính vật chết luôn tụi mày…”

Vừa nói, bà vừa đưa tay lên bóp chặt cần cổ của chú Năm rồi nhắc bổng ông lên cao…mặc cho ông la hét vùng vẫy…

Cả nhà chú thím, từ già đến trẻ, mặt xanh như tàu lá chuối, cắt không ra giọt máu….họ thi nhau quỳ lạy ông ấy như tế sao, họ khẩn xin “ông ấy” tha cho chú Năm và hứa ngay lập tức sẽ đập bỏ cái chuồng heo, và đưa ông ấy ra nơi khác chôn cất lại cho đàng hoàng…

Ổng trợn mắt liếc quanh, rồi không nói không rằng mà thoát xác đi mất…

Ngày hôm sau, chú thím thuê người về đập cái chuồng heo, và theo cái hướng ông chỉ hôm qua mà đào lên, thì đúng là có cái bộ xương người đen thui đang nằm dưới đó…

Một thời gian sau, chú thím Năm tìm người bán lại căn nhà. Rồi vợ chồng con cái dắt díu nhau về quê mua miếng đất rộng rãi cũng gần nhà ông bà ngoại tôi mà an cư lập nghiệp ở đấy..

Rồi họ nhanh chóng sinh thêm một vài người con nữa, và các người con sau này của họ đều bình an và khỏe mạnh mà trưởng thành.

Viết một bình luận