TA NHỊN

Ta nhịn người, đâu có phải ta ngu

Vì muốn giữ an hòa, ta không nói.

Buông xả cho qua, vì ta cần cởi trói

Cho chính mình, và cho cả tình thâm.

Ta nhịn người, đâu có phải ta câm

Không biết nói, hay không biết gì để nói.

Người ngạo mạn, luôn cho mình cao vọi

Phí cả lời, tranh cãi để làm chi ?

Ta nhịn người, vì không muốn thị phi,

Đời giả tạm, lời nói càng giả tạm.

Hơn với thua, khác chi làn mây khói,

Để làn gió lành, thổi cuốn nó đi.

Nhịn người, ta bình thản không nghĩ suy,

Để ngoài tai, như mình chưa nghe thấy

Rước vào chi, rác rưởi ngoài hiên ấy !

Nghe không nghe, là quyền của chính ta

Ta nhịn người, ta học Phật Thích Ca,

Phật đã dạy, tu chính là phải nhẫn.

Nhẫn được trong mọi điều khó nhẫn,

Nhẫn nhịn cao, là thành tựu tâm mình.

Thánh hiền xưa, cũng dạy đạo viên minh

Một điều nhịn, chín điều lành nên nhớ.

Nhịn để thắng, những người cuồng nộ

Nhu thắng cương, đạo lý của muôn đời.

Nhẫn nhịn người, đời sẽ hết chơi vơi

Không đảo điên, sóng ngoài thiên hạ

Nhẫn nhịn được, sẽ vượt qua tất cả,

Lúa cúi đầu, là lúa chín nặng bông.

Mọi hận thù, sẽ hóa giải như không,

Kinh Pháp Cú, cũng chỉ bày tường tỏ.

Hận thù diệt, hận thù không thể có

Từ bi diệt hận thù, định luật ngàn thu…

Nhẫn nhục đệ nhất đạo

Tiên tu trừ ngã nhân..

Sự lai vô sở thụ

Tức chân bồ đề thân…!!!