MÙA XUÂN BÍ MẬT..

Nhà tôi rất nghèo.Nhà nghèo, nên cái gì Má tôi cũng mang đi bán.Từ mấy cọng rau ngót, rau mồng tơi đến trái chuối, trái dừa, trái bưởi hay con gà, con vịt.. Má đều cho vào cái thúng con, mang ra chợ bán hết.Má nói, phải bán để dành dụm tiền cho các con ăn học.

Một hôm, đi học về, thấy Má đang nhổ lông gà, tôi chạy ào xuống, ôm cổ Má, vừa nhảy tưng tưng, vừa reo lên sung sướng:

-A! Hôm nay nhà mình được ăn thịt gà! Thích quá!

Má tôi nuôi hơn mười con gà nhưng trừ dịp Tết nhất, giỗ chạp ra, chẳng bao giờ làm thịt, nên có khi cả năm trời mới có miếng thịt gà mà ăn.

Cứ nghĩ đến dĩa gỏi gà trộn thân chuối non, tôi lại thấy cồn cào ruột gan, nước miếng chảy qua kẽ răng nuốt không kịp.Tôi nhún vai Má giục:

– Má làm thịt gà nhanh lên, con thèm lắm rồi!

Má cười:

– Tổ cha mầy, chỉ được cái nước ăn là giỏi!

Hóa ra, con gà nhà tôi bị chó táp, lúc Má phát hiện ra thì nó đã bị ăn gần hết cần cổ! Tiếc của, Má lôi cổ con chó về, lấy chiếc dép nhựa đánh cho nó mấy cái vào mõ, rồi dí mũi nó sát vào con gà chết, như nhắc không được tái phạm!?Tôi thì lại thấy vô cùng sung sướng, muốn cảm ơn con chó đáng ghét vì nhờ nó mà tôi mới có cơ hội được ăn thịt gà.

Có thịt gà, bữa cơm nhà tôi vui hơn hẳn. Mọi hôm, đến bữa, phải gọi mỏi miệng chị em tôi mới thèm về ăn cơm, nhưng hôm nay, không đứa nào bảo đứa nào, tự giác túc trực ở nhà từ lúc Má làm thịt gà cho đến lúc ăn cơm, không bước ra ngoài nửa bước.

Má tôi cứ quay vòng, hết gắp cho Ba, lại gắp cho chị em tôi, mà chẳng thấy gắp cho mình.Tôi vừa nhai ngồm ngoàm vừa hỏi:

– Ủa, sao má không ăn?

Má cười bảo:

– Tao không thích ăn thịt gà.

Ăn xong, vừa buông đũa buông chén, chị em tôi đã chạy ù đi chơi, với cái bụng no nê đầy năng lượng. Nhưng vừa chơi được một chút, tôi đã thấy khát nước, nên phải chạy về uống, có lẽ vì ăn món gỏi gà chấm nước mắm hơi nhiều.

Vừa tới cửa bếp, tôi đã phải lùi lại, nép vào sau cánh cửa.Dưới ánh sáng hơi tối của chiếc bóng đèn bị mạng nhện bao phủ, Má tôi đang gặm lại những miếng xương gà, mà chúng tôi đã ăn. Chẳng biết nó có còn dính chút thịt nào không, nhưng nhìn má gặm có vẻ như chúng rất ngon lành.

Lòng tôi thắt lại, tim tôi nhói đau! muốn chạy lại ôm Má thật chặt, nhưng sợ Má tủi nên không dám.Tôi khẽ lùi ra ngoài, chạy đến gốc cây bưởi, ngồi ôm mặt khóc!

Bây giờ, tôi đã học xong đại học, đi làm, có tiền, mỗi lần về nhà đều mua rất nhiều đồ ăn ngon cho Má ăn. Nhưng lần nào về, cũng thấy đồ ăn trong tủ lạnh vẫn còn nguyên.Tôi cằn nhằn thì Má cười bảo:

– Răng rụng hết rồi, còn đâu nữa mà ăn?

MẸ như một MÙA XUÂN BÍ MẬT, Thượng đế đã ban tặng cho mỗi gia đình, mà khi không còn, sự cô quạnh và tiếc nuối sẽ đeo đẳng ta đến tận cuối đời, nhắc lại trong từng giấc mơ khắc khoải.

Một câu truyện hay và ý nghĩa về cuộc sống gia đình