Lòng vị tha

Ngày ấy.., tôi đã 33 tuổi, là một năm tôi như rơi xuống vực thẳm tối tăm nhất trên trần gian này….chiến tranh lạnh giữa tôi với anh kéo dài…

Đã từ lâu, chúng tôi không còn tiếng nói chung…!

Anh là một người chồng gia trưởng, làm gì, tính gì anh đều theo ý mình, cùng với cái tính trăng hoa đã làm cho anh không còn nghĩ gì, lo gì cho tôi và hai con khi chúng còn quá nhỏ….

Rồi việc gì đến cũng đã đến…

Đến một ngày anh nói với tôi là anh muốn ly hôn, anh không thể sống tiếp với tôi được nữa… Bất ngờ đến nghẹt thở, tôi khóc như một đứa trẻ…! Và chọn cho mình sự im lặng !

Hôn ra tòa, anh cho tôi quyền nuôi hai con, cho dù tôi chưa có việc làm ổn định, căn nhà anh để cho mẹ con tôi ở. Buổi chiều ảm đạm hôm ấy, anh gom hết đồ cá nhân ra đi, các con tôi có tiết học thêm ở trường, nên không gặp được anh. Trên đường tôi đi đón con về mà nước mắt tôi cứ tuôn rơi như môt đứa trẻ vậy…!

Các con tôi vẫn được anh đưa đi chơi sau mỗi cuối tuần, nhìn các con thơ ngây, vui vẻ bên cha nó tôi nghe nhói lòng mình…!

Rồi đến một ngày, anh nói với tôi, anh và cô gái trẻ ấy cần phải dọn nhà đi ở nơi xa để tiện việc làm ăn của anh, tôi và các con từ ngày ấy không còn găp anh nữa…!

Mười lăm năm sau… Một chặn đường dài gian khổ, có lúc làm việc quá sức, ngã bệnh, nhưng khi nhìn các con còn quá nhỏ giúp tôi có thêm động lực để vượt qua…!

Dù khó khăn gian khổ, nhưng trong căn nhà nhỏ của ba mẹ con tôi lúc nào cũng vui vẻ và ấm áp…!

Đứa con trai lớn bây giờ đã 26 tuổi , tốt nghiệp ngành Y, cô con gái nhỏ 22 tuổi đã là cô giáo. Có lúc nhìn vào gương tôi thấy mình già đi trước tuổi so với các bạn cùng trang lứa..!

Gần đây, nhận được tin anh bị tai biến, liệt nửa người, cô vợ trẻ ăn ở không, không làm ra tiền, chỉ biết ăn chơi, làm đep . Anh bệnh nằm đó, không tiền thuốc men, nên đã cầm giấy tờ nhà cho ngân hàng. Không thể chăm sóc người đàn ông bại liệt khi cô ấy còn quá trẻ chưa bao giờ chịu cực khổ ….

Một ngày cô ấy ra đi dẫn theo đứa con của anh, anh nằm đó nhìn theo mà bất lực..!

Hai con tôi bây giờ đã có công viêc làm ổn định, thấy ba mình như vậy nên cầu xin mẹ tha thứ và được đưa ba về chăm sóc cho quãng đời còn lại…!

Thương các con và cũng vì tình người, đã thôi thúc tôi chăm sóc cho người đàn ông phụ bạc, người mà làm cho tôi ốm nặng thập tử nhất sinh khi biết mình bị phụ tình..!Thôi thì dù sao cũng từng là vợ chồng, vì các con, cũng là vì tôi không nỡ nhẫn tâm làm ngơ…!

Cũng từ ngày đưa anh về, mặt đối mặt, trong mắt anh: tôi thấy được sự ân hận trong anh, một người lầm lỗi mong nhận được lời tha thứ của tôi. Cái giá sai đường thì anh cũng đã trả rồi, thôi thì những ngày tháng cuối đời…! Tôi cố gắng trải lòng mình ra mà chăm sóc tốt cho anh vậy….!

NGÀY ẤY…, vì con, tôi cố gắng đi tiếp quãng đường…!

BÂY GIỜ…., vì con, tôi sẽ trãi lòng nuôi người phụ bạc…!

  • Có một bài học: tôi phải học suốt đời…, đó là học yêu thương…!

Có một bài tập: tôi phải tập suốt đời, đó là tha thứ…!