Giải thoát ác linh

Khi màn đêm tĩnh lặng buông xuống, lúc mà ngoài đường không một bóng người, Tú lúc này đang chuẩn bị một số đồ vật để đi tới Gò Hoang, qua vụ việc trưa ngày hôm nay, cộng thêm những việc mà Ông Năm trải qua kể lại cho Tú trong bữa cơm chiều, anh càng muốn biết rốt cuộc thì tại khu Gò Hoang chứa đựng điều bí ẩn gì. Lần đi này vẫn là sự góp mặt của cả hai người, Ông Năm và Bác Trưởng Làng.

Khi cả ba người đặt chân tới Gò Hoang thì một cơn gió từ đâu bất ngờ thổi đến, những chiếc lá trên cành cây mọc tại Gò Hoàng cọ sát vào nhau tạo ra những âm thanh xào xạc, trong làn gió Tú cảm nhận được một luồng âm khí cực mạnh. Đi xung quanh khu đất một vòng Tú không phát hiện thêm chi tiết gì ngoài một luồng âm khí cực mạnh phát ra từ dưới lòng đất, còn chưa biết làm gì tiếp theo thì tiếng của bác Trưởng Làng phát ra lắp bắp.

Tú, tú..kia là 

Theo hướng tay của bác Trưởng Làng, tại một khoảng đất cách 3 người đang đứng không xa, phát ra luồng ánh sáng vàng nhạt, cả ba tiến sát lại gần thì phát hiện ra thứ đang phát sáng lại chính là tảng đá mà ban chiều Lực trèo lên với ý định tự tử, qua những vệt sáng hằn trên phiến đá Tú nhận ra đó là một trận đồ dùng để trấn yểm, giam dữ linh hồn, bên cạnh của trận đồ còn có dòng chữ: trấn yểm chi mộ.

Hóa ra Gò Hoang này là một ngôi mộ bị trấn yểm mà không ai hay biết, người dân nơi đây gọi là Gò Hoang bởi khu đất này cao hơn so với đồng ruộng và điều đặc biệt là tại đây chỉ có duy nhất một cây đa có thể sống sót, ngoài ra một cọng cỏ cũng không có tại nơi này, đang suy nghĩ không biết kẻ nằm dưới 3 tấc đất kia là ai và là người như thế nào mà lại bị người xưa trấn yểm và giam giữ tại nơi này, bất chợt một lưỡi dao sắc lẹm chém về phía Tú. Bị tấn công bất ngờ nên phần cánh tay của Tú đã bị lưỡi dao sượt qua, vết thương tuy không sâu nhưng cũng làm máu trên cánh tay của Tú nhỏ xuống từng giọt rơi xuống phiến đá,

Giờ phút này thì cả Tú và Ông Năm đều thất kinh, vì người ra tay khi nãy lại chính lại là Bác Trưởng Làng, không để cho đối phương phải mất công thắc mắc Ông ta nói.

Chàng trai trẻ, đúng như ngươi suy đoán, khu đất này là một nấm mồ, và người nằm dưới đó là một pháp sư người Trung Quốc, ông ta đã bị những đạo sỹ ở Việt Nam ra tay sát hại, đồng thời lập ra phong ấn trấn yểm, để phá giải phong ấn bắt buộc phải dùng tới máu của pháp sư.

Trong vài ngày qua ta đã cố tình tạo ra những sự kiện ma quái nhằm lôi kéo lũ pháp sư các ngươi tới đây, không ngờ mọi chuyện lại diễn ra thuận lợi nhanh đến như vậy

Tú nhăn mặt, ông làm như vậy thì được lợi lộc gì? Kẻ nằm sâu dưới ba tấc đất kia hẳn cũng là kẻ tà ác nên mới bị người xưa chu diệt.

Giữa chúng ta đã có một giao kèo, chỉ cần giải thoát cho hắn, ta sẽ có tất cả những thứ mình muốn, sự giàu có và quyền năng.

Đến đây Tú và Ông Năm đã hiểu hết sự tình, Ông Năm nói,

Tú, con chạy trước về báo cho dân làng biết, bố sẽ cản lại ông ta, lão trưởng làng khốn kiếp.

Lời của Ông Năm vừa dứt thì từ trên tay của Tú phóng ra một lá bùa, dán ngay trán của Trưởng Làng, hành động của Tú quá nhanh và bất ngờ khiến Trưởng Làng không có cơ hội phản kháng, sau khi bị dán lá bùa lên trán thì Lão Trưởng làng đứng bất động, không thể cử động được mặc dù ông ta vẫn có thể nói và quan sát mọi thứ xung quanh.

Khục, phiến đá trên gò đất vỡ ra làm đôi, kế tiếp là thân ảnh của một ông lão mặc trang phục của người trung hoa cổ đứng cành cây hướng ánh mắt đỏ rực xuống chỗ 3 người.

Biết được kẻ mình muốn giải cứu đã thoát được ra bên ngoài, như với được phao cứu sinh, lão trưởng làng nói.

Lão sư, hãy mau cứu ta

Một luồng âm khí từ trên cây lao tới phía cả ba người, như một cơn lốc cuốn lấy 3 người phía dưới, lôi về phía thân cây hướng đến chỗ thân ảnh đang đứng.

Tú vận sức, đồng thời nhanh tay tung lên một lá bùa, lá bùa tiếp xúc với âm khí liền bốc cháy tạo ra một luồng ánh sáng vàng nhạt bao quanh Tú và Ông Năm, giúp cả hai trụ lại được phía dưới.

Trên cành cây lúc này là Lão Trưởng Làng đang đứng kế sát thân ảnh của kẻ vừa chui lên từ dưới mồ sâu,

Một bàn tay xương xẩu cùng âm lực cực đại của kẻ vừa được giải cứu đã bóp chặt cổ của ông Trưởng Làng, ông Trường Làng nói trong hơi thở khó khăn pha lẫn sự sợ hãi.

Ta, ta là người đã giải thoát cho ngươi… tại sao

Bịch, xác của lão trưởng làng được ném từ trên cây xuống dưới đất.

Sau khi ra tay giết hại chính kẻ đã giải cứu mình, con quỷ lại điên cuồng lao về phía bố con Tú đang đứng, nhận biết được sự nguy hiểm đang cận kề, Tú lấy ra thanh gỗ mà thầy A Pao đưa cho lúc vẫn còn ở trên núi, cắm thanh gỗ xuống đất, đồng thời treo lên đó một lá bùa tạo thành một trận pháp nhỏ với hy vọng cầm cự cho tới khi trời sáng, lúc này đây ngoài việc chống chọi trước sự tấn công điên cuồng của con quỷ Tú còn phải đảm bảo sự an toàn của Ông Năm, bởi chỉ một chút sơ xẩy có thể cả hai sẽ phải đối mặt với cái chết.

Luồng âm khí như một làn khói đen dày đặc bao quanh, từ từ ăn mòn vào trong pháp trận mà Tú bày ra. phía bên trong, những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán của Tú đã bắt đầu xuất hiện, hơi thở của anh cũng có phần trở nên gấp gáp, điều này cho thấy một sự thật rằng, khả năng của Tú so với con ác quỷ vừa thoát ra ngoài kia có sự chênh lệch rất lớn. Ông Năm ngồi kế bên Tú, mặc dù không cảm nhận được điều gì nhưng ông biết rằng con Ông đang phải gồng mình chống chọi trước sự tấn công của con ác quỷ, giờ này ông chỉ còn biết cầu trời, khấn phật, hy vọng một phép màu xảy ra

Đúng lúc này một luồng ánh sáng màu vàng tỏa ra hào quang rực trời, ẩn trong ánh hào quang đó là một vị tướng quân cưỡi trên lưng ngựa, tay cầm trường đao đang bay về phía gò hoang, chỉ trong chớp mắt vị tướng quân này đã tới nơi, luồng ánh sáng phát ra từ vị tướng quân này dần dần lấn át âm khí do con quỷ tạo ra, cũng nhờ có vậy mà Tú không còn chịu sự tấn công từ con quỷ, giờ đây coi như anh cũng được giải phóng, không còn phải căng mình chống đỡ. Vụt qua mặt Ông Năm, vị tướng quân thần bí vung đao chém về phía con quỷ, sau nhát chém của vị tướng quân thần bí cả Tú và Ông Năm đều nghe được âm thanh đến rợn người, kèm theo đó là một luồng âm phong cực mạnh phát ra rồi từ từ biến mất trả lại một màn đêm u tịch như chưa từng có chuyện gì xảy ra, ngoài cái xác của lão trưởng làng vẫn còn bệt dưới đất.