Giải thoát ác linh

Dưới ánh trăng lúc mờ, lúc tỏ sau cơn mưa, Ông Năm vẫn đang cần mẫn bắt ếch trên con rạch gần với gò hoang, Hôm nay sau cơn mưa nên ếch nhái chui ra khỏi hang rất nhiều, cũng nhờ vậy mà trong bao tải của Ông Năm cũng nặng trĩu toàn ếch là ếch.

Bao đã đầy, Ông Năm buộc lại đầu bao tải cẩn thận để chuẩn bị đi về, trên gương mặt tỏ rõ sự vui mừng với những thành quả có được sau một đêm làm việc. Nhưng còn chưa kịp đi được bước nào thì ông nghe thấy tiếng vó ngựa kèm theo những tiếng hý vang trời ở phía sau lưng, âm thanh mỗi lúc một gần.

Ông Năm quay đầu lại để xem có chuyện gì, nhưng khi ông vừa quay lại phía sau còn chưa kịp định thần thì mặt ông đã tái nhợt đi, miệng ú ớ không phát ra tiếng, bao tải ếch ông bắt ban tối đã rơi xuống đất từ khi nào không hay, vì trước mặt Ông Năm bây giờ là một người mặc trang phục tướng quân, tay cầm trường đao, đang ngồi trên lưng ngựa với hai mắt đỏ rực như hai hòn máu. Người này không nói một câu, cứ vậy vung đao bổ thẳng về phía Ông Năm, sau đó là một luồng ánh sáng vàng nhạt vụt qua người, Ông Năm từ từ ngã gục xuống đất.

Sáng hôm sau khi bầu trời vừa mới xuất hiện những ánh nắng của buổi sáng sớm, người dân bắt đầu ra đồng để làm việc thì phát hiện ra Ông Năm đang nằm sõng soài trên bờ cỏ, bên cạnh là bao ếch đang nằm chỏng trơ, thấy Ông Năm vẫn còn thở người dân liền đưa ông về nhà để nghỉ ngơi,

Tại nhà Ông Năm, sau một hồi thoa dầu, cạo gió thì sức khỏe của ông năm cũng dần ổn định, mặc dù ông vẫn chưa tỉnh nhưng hơi thở đã dần ổn định, sắc mặt cũng dần lấy lại sinh khí. Thấy Ông Năm không còn nguy hiểm đến tính mạng người dân cũng dần ra về để lo việc gia đình và đồng áng, lúc này chỉ còn Bác Trưởng Làng ở lại để chăm sóc cho Ông Năm.

Vài tiếng sau:

Sau tiếng ho khù khụ, Ông Năm ngồi bật dậy, hai mắt đảo khắp một lượt, phải mất mấy giây ông mới nhận ra mình đang nằm trên chiếc giường trong ngôi nhà của mình, trên gương mặt vẫn còn hiện rõ sự sợ hãi mà ông đã trải qua tối ngày hôm trước. Thấy Ông Năm đã tỉnh, Bác Trưởng Làng khi này mới tiến lại gần chiếc giường nơi Ông Năm đang ngồi, bác Trưởng Làng cất tiếng hỏi.

Ông Năm, ông thấy trong người sao rồi? khổ, già cả rồi cần phải giữ gìn sức khỏe, may mà sáng nay có người trong lúc ra đồng phát hiện ra ông đang nằm trên bờ mương, mọi người hô hoán nhau rồi đưa Ông về nhà

Định thần Ông Năm nhớ lại chuyện đêm qua, Ông Năm trả lời.

Cám ơn Bác Trưởng Làng cùng bà con lối xóm, đêm qua thật sự là nỗi ám ảnh lớn nhất trong đời tôi, đêm qua thứ làm tôi bất tỉnh là ma, mà không, có lẽ phải gọi là quỷ…

Ông Năm cứ vậy mà kể một mạch câu chuyện kinh hoàng đêm qua, nghe xong Bác Trưởng Làng khẽ cau mày rồi đáp.

Truyện ma quỷ trong xuất hiện, trong thiên hạ xưa nay không hiếm, nhưng trong làng từng có bao giờ, tạm thời Ông hãy cứ nghỉ ngơi để tôi xuống nấu cho ông ít cháo, chắc từ tối qua tới giờ ông chưa có ăn gì.

Tại một thôn nhỏ của tỉnh Hà Giang.

Trong ngôi nhà nhỏ nằm tít trên đồi cao, cách buôn làng một khoảng khá xa, Tú đang ngồi đó với trước mặt là chén trà vẫn còn nóng, đưa chén trà lên miệng húp một ngụm nhỏ rồi đặt ngay xuống, lúc này Tú mới cất lời.

Lần này con đi không biết khi nào mới có dịp quay trở lại nơi đây.

Ngồi đối diện với Tú lúc này là thầy A Pao, như hiểu được tâm tư của Tú, thầy A Pao liền đáp.

Bữa tiệc nào rồi cũng sẽ tàn, duyên đến, duyên đi, nếu có duyên ắt sẽ gặp lại.

Đưa chiếc tẩu thuốc lên miệng rít một hơi dài, sau đó ngửa mặt lên trời nhả ra những làn khói trắng thầy A Pao nói tiếp.

Thấm thoát đã 3 năm kể từ ngày ta gặp con, thời gian trôi qua cũng thật là nhanh, với ta con cũng giống như con đẻ của mình…

Thầy A Pao đứng lên đi về phía cuối nhà lấy ra một thanh gỗ màu đen dài chừng nửa mét, tiến lại chỗ ngồi ban nẫy thầy A Pao nói.

Đây là thân cây táo bị sét đánh, cây táo này có tuổi đời hơn 100 năm, mấy hôm trước ta vào rừng hái thuốc thì tình cờ phát hiện ra, nay ta tặng nó cho con, có thể sau này con sẽ cần dùng tới nó.

Đưa tay ra đón lấy thanh gỗ của thầy A Pao, kế tiếp Tú trích đầu ngón tay giỏ 3 giọt máu vào thân của thanh gỗ, những giọt máu vừa tiếp xúc với thanh gỗ thì ngay lập tức được thẩm thấu vào bên trong, một màu vàng nhạt bắt đầu phát ra bao quanh thanh gỗ, sau một hồi thì ánh sángvàng nhạt này cũng thu lại vào trong, trả lại một màu đen tuyền như ban đầu cho thanh gỗ.

Cho thanh gỗ vào bao lô cẩn thận, Tú nói lời cảm tạ cuối cùng rồi đứng lên bước ra ngoài. Tú là bác sĩ trẻ công tác tại một bệnh viện nhỏ của tỉnh Hà Giang từ khi mới tốt nghiệp, sau 3 năm gắn bó với mảnh đất nơi đây, cuối cùng thì Tú cũng phải nói lời tạm biệt, anh đã xin luân chuyển công tác tới một bệnh gần nhà để có thêm điều kiện chăm sóc gia đình

Đi trên con đường nhỏ từ nhà của thầy A Pao ra đường quốc lộ, trong đầu của Tú vấn vương những dòng ký ức trong quá khứ với mảnh đất nơi đây, Cái duyên gặp gỡ với thầy A Pao đã làm thay đổi cuộc sống của Tú, khả năng tâm linh tiềm ẩn trong con người Tú đã được thầy A Pao nhìn thấy và cũng kể từ đây ngoài công việc bốc thuốc khám bệnh, anh còn là một pháp sư

Dòng suy nghĩ của Tú vừa dứt cũng là lúc anh đến được xa lộ, không mất quá nhiều thời gian chờ đợi, chỉ một lát sau Tú đã lên được chiếc xe khách mà anh đã hẹn lịch trước đó.

Chiếc xe dừng lại sau nửa ngày chạy liên tục trên đường cao tốc, Tú bước xuống xe, vặn mình vài cái cho đỡ mỏi rồi đi bộ về làng, vì từ nơi chiếc xe đỗ về làng của Tú cũng không xa lắm. Khi vừa mới bước chân tới đầu làng, Tú khẽ dùng mình bởi một luồng gió lạnh thoáng qua, phảng phất mùi tanh nhè nhẹ, mặc dù trời lúc này đã là giữa trưa.

Thấy vậy, bước chân của Tú lại càng nhanh hơn, chỉ một lát Tú đã đứng trước cổng nhà mình, Tú cất tiếng gọi lớn.

Bố ơi.. Bố mở của cho con, con Tú đây

Ông Năm đang nằm nghỉ trưa, nghe thấy tiếng của con trai gọi ngoài cổng, ông mừng rỡ ngồi dậy, quên cả xỏ dép chạy vội ra bên ngoài, vừa nhìn thấy Tú, Ông Năm đã lên tiếng.

Mày về đó hả con, sao không báo trước để bố ra đón,

Tú lúc này đáp: từ ngoài đường lớn về nhà không có xa lắm, lên con đi bộ về luôn, mất công bố lên đón, lại còn phải chờ đợi nữa

Cánh cổng được mở, hai bố con bước vào trong nhà, cất hành lý cho con song Ông Năm liền nói.

Đi đường xa chắc mệt lắm nhỉ, ngồi nghỉ chút đi, để bố xuống bếp nấu tạm bát mì cho con ăn tạm.

Thấy vậy Tú liền trả lời.

Thôi khỏi bố ơi, lúc trên xe con có ăn tạm ít bánh rồi, giờ cũng không đói, mà dạo này ở nhà bố vẫn khỏe chứ ạ ? 

Ông Năm còn chưa kịp trả lời thì ở ngoài đường tiếng bước chân chạy hối hả của rất nhiều người, ngang qua ngõ nhà ông, thấy có chuyện lạ hai bố con Ông Năm cũng chạy ra ngoài cổng xem có chuyện gì, thấy bác Trưởng Làng đang hấp tấp chạy ngay phía sau của đoàn người, Ông Năm bèn níu lại hỏi truyện.

Có chuyện gì vậy bác Trưởng Làng,

Dừng lại, bác Trưởng Làng đáp trong hơi thở hổn hển vì mệt.

Ở gò hoang có người tự tử.

Dứt lời, bác Trưởng Làng hối hả chạy về phía gò hoang, hai bố con Ông Năm không ai bảo ai cũng vội chạy theo sau.

Do Gò Hoang nằm chơi vơi ở giữa cánh đồng, cách ngôi làng không xa lắm, nên chỉ một lúc sau hai bố con Ông Năm cùng bác Trưởng Làng đã tới nơi.

Trên Gò Hoang lúc này, đứng trên một tảng đá, người đàn ông tên Lực đang dùng hai tay bám chặt vào sợi dây thừng đã thắt thòng lọng, được treo trên cành cây thả xuống phía dưới, từ bên ngoài nhìn vào cũng có thể thấy được Lực đang cố gắng tìm mọi cách để đưa được chiếc đầu của mình vào trong thòng lọng của sợi dây, xung quanh một vài người đang ra sức ngăn cản, người ôm chân, người thì rằng tay của Lực ra khỏi chiếc dây thừng, ấy vậy mà cũng chẳng ăn thua gì

Mãi đến khi người dân từ trong làng chạy đến phụ giúp một tay, lúc này mới có thể lôi được Lực xuống đất, tuy nhiên mọi việc vẫn chưa dừng lại ở đó.Lực sau khi được mọi người kéo ra khỏi sợi dây vẫn cố gắng vật lộn, tìm cách thoát ra để thực hiện hành động dại dột của mình.

Trong đám người đang cố gắng giữ lấy Lực có cả vợ của anh, Hai tay cố giữ chặt tay của chồng, kéo lại phía sau để không cho Lực di chuyển tới chỗ tảng đá mà anh đã đứng với ý định treo cổ trước đó, vợ Lực nói trong tiếng khóc

Anh Lực, anh tỉnh lại đi, anh bị làm sao vậy?

Trong lúc mọi người vẫn đang vật lộn để giữ Lực lại thì Tú đột nhiên bước đến, một tay đưa lên ót của Lực, tay còn lại bắt một quyết pháp, chỉ trong tóc tắc đôi chân của Lực ngã khụy xuống đất, bất tỉnh tại chỗ. Thấy chồng bất tỉnh vợ của Lực gào lên trong sự sợ hãi, lúc này Tú liền trấn an.

Mọi người yên tâm, tạm thời anh ta không có nguy hiểm gì, nhưng việc này vẫn chưa xong, tạm thời hãy đưa anh ta về nhà của tôi. Đi thôi mọi người, nơi này không tiện ở lâu

Khi những người có mặt tại gò hoang quay lưng ra về, Tú lúc này nhanh tay vơ lấy một nắm đất nhỏ trên gò hoang rồi cũng nối gót theo đoàn người ra về,

Tại nhà của Ông Năm, sau khi đặt Lực nằm trên chiếc chiếu được trải ở giữa gian nhà, Tú lấy cây kim mà người ta vẫn dùng để may vá, khẽ trích vào ấn đường của Lực, sau đó dùng tay nặn ra một giọt máu màu đen, thở phào Tú nói

Cũng may chưa có chuyện đáng tiếc xảy ra, tạm thời cứ để nằm đó nghỉ ngơi, không sao cả rồi chỉ nát nữa thôi anh ta sẽ tỉnh,

Đợi Tú đứng lên Bác Trưởng Làng mới bắt đầu hỏi

Chuyện này là sao hả con, đang yên đang lành lại một mực đòi chùi đầu vào cái thòng lọng để đòi tự tử bằng được.

Vợ của Lực đang ngồi lau mặt cho chồng cũng chen vào để giãi bày cho toàn bộ người dân có mặt lúc này

Bác Trưởng Làng, mọi người…. Hôm nay vợ chồng con ra ngoài thửa ruộng để làm đất, chuẩn bị gieo chồng, lúc đang làm đất thì thấy chồng bỏ dở công việc, lững thững đi đến chỗ gò hoang, nghĩ là chồng mệt muốn lên đó để nghỉ ngơi nên con cũng không hỏi gì, chắc là do linh tính mách bảo nên khi chồng bỏ đi được một nát, con lại ngồi dậy nhìn về phía gò hoang. Khi thấy chồng mình đang vắt sợi dây lên cành cây, con gọi tên anh mấy lần mà không thấy trả lời, cảm giác có cái gì không đúng nên con chạy vội đến chỗ gò hoang đó, lúc chỉ còn cách chồng con vài bước chân thì anh ấy bất ngờ cho đầu vào sợi dây thừng đã được thắt thòng lòng.

Hoảng quá nhưng con vẫn lôi được anh ấy ra, bà con làm ruộng gần đó thấy vậy cũng chạy đến giúp một tay, nếu không có bà con lối xóm tới giúp thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì 

Lắng nghe những lời thuật lại của vợ Lực, mọi người cũng hiểu được phần nào của sự việc vừa rồi. Tú lúc này nói.

Mọi người cũng đã thấy, một người như anh Lực đây, không có một vấn đề gì trong tình cảm, cuộc sống lại tự dưng đòi tìm đến cái chết, qua những hành động và biểu hiện của anh ta tại gò hoang, rất có thể là do ma quỷ gây nên,

Để chứng minh thêm cho câu nói của mình, Tú lấy ra nắm đất mà anh vừa lấy ở Gò Hoang, một mùi tanh nồng nặc bốc nên trong căn nhà. Không cần phải nói, tất cả mọi người đều cảm nhận được mùi tanh này.

Sau những gì tận mắt chứng kiến những hành động của Lực, cộng thêm vụ việc xảy ra mấy hôm trước của Ông Năm, ngẫm nghĩ một lát khi này Bác Trưởng Làng lên tiếng.

Bà con cũng thấy rồi đó, những chuyện tâm linh, ma quỷ với người thường như chúng ta không thể giải quyết được, để đảm bảo an toàn, không có chuyện đáng tiếc xảy đến, tạm thời bà con không nên đến gần gò hoang, trong khoảng thời gian này tôi sẽ đi mời người về để xử lý.

 

Khi màn đêm tĩnh lặng buông xuống, lúc mà ngoài đường không một bóng người, Tú lúc này đang chuẩn bị một số đồ vật để đi tới Gò Hoang, qua vụ việc trưa ngày hôm nay, cộng thêm những việc mà Ông Năm trải qua kể lại cho Tú trong bữa cơm chiều, anh càng muốn biết rốt cuộc thì tại khu Gò Hoang chứa đựng điều bí ẩn gì. Lần đi này vẫn là sự góp mặt của cả hai người, Ông Năm và Bác Trưởng Làng.

Khi cả ba người đặt chân tới Gò Hoang thì một cơn gió từ đâu bất ngờ thổi đến, những chiếc lá trên cành cây mọc tại Gò Hoàng cọ sát vào nhau tạo ra những âm thanh xào xạc, trong làn gió Tú cảm nhận được một luồng âm khí cực mạnh. Đi xung quanh khu đất một vòng Tú không phát hiện thêm chi tiết gì ngoài một luồng âm khí cực mạnh phát ra từ dưới lòng đất, còn chưa biết làm gì tiếp theo thì tiếng của bác Trưởng Làng phát ra lắp bắp.

Tú, tú..kia là 

Theo hướng tay của bác Trưởng Làng, tại một khoảng đất cách 3 người đang đứng không xa, phát ra luồng ánh sáng vàng nhạt, cả ba tiến sát lại gần thì phát hiện ra thứ đang phát sáng lại chính là tảng đá mà ban chiều Lực trèo lên với ý định tự tử, qua những vệt sáng hằn trên phiến đá Tú nhận ra đó là một trận đồ dùng để trấn yểm, giam dữ linh hồn, bên cạnh của trận đồ còn có dòng chữ: trấn yểm chi mộ.

Hóa ra Gò Hoang này là một ngôi mộ bị trấn yểm mà không ai hay biết, người dân nơi đây gọi là Gò Hoang bởi khu đất này cao hơn so với đồng ruộng và điều đặc biệt là tại đây chỉ có duy nhất một cây đa có thể sống sót, ngoài ra một cọng cỏ cũng không có tại nơi này, đang suy nghĩ không biết kẻ nằm dưới 3 tấc đất kia là ai và là người như thế nào mà lại bị người xưa trấn yểm và giam giữ tại nơi này, bất chợt một lưỡi dao sắc lẹm chém về phía Tú. Bị tấn công bất ngờ nên phần cánh tay của Tú đã bị lưỡi dao sượt qua, vết thương tuy không sâu nhưng cũng làm máu trên cánh tay của Tú nhỏ xuống từng giọt rơi xuống phiến đá,

Giờ phút này thì cả Tú và Ông Năm đều thất kinh, vì người ra tay khi nãy lại chính lại là Bác Trưởng Làng, không để cho đối phương phải mất công thắc mắc Ông ta nói.

Chàng trai trẻ, đúng như ngươi suy đoán, khu đất này là một nấm mồ, và người nằm dưới đó là một pháp sư người Trung Quốc, ông ta đã bị những đạo sỹ ở Việt Nam ra tay sát hại, đồng thời lập ra phong ấn trấn yểm, để phá giải phong ấn bắt buộc phải dùng tới máu của pháp sư.

Trong vài ngày qua ta đã cố tình tạo ra những sự kiện ma quái nhằm lôi kéo lũ pháp sư các ngươi tới đây, không ngờ mọi chuyện lại diễn ra thuận lợi nhanh đến như vậy

Tú nhăn mặt, ông làm như vậy thì được lợi lộc gì? Kẻ nằm sâu dưới ba tấc đất kia hẳn cũng là kẻ tà ác nên mới bị người xưa chu diệt.

Giữa chúng ta đã có một giao kèo, chỉ cần giải thoát cho hắn, ta sẽ có tất cả những thứ mình muốn, sự giàu có và quyền năng.

Đến đây Tú và Ông Năm đã hiểu hết sự tình, Ông Năm nói,

Tú, con chạy trước về báo cho dân làng biết, bố sẽ cản lại ông ta, lão trưởng làng khốn kiếp.

Lời của Ông Năm vừa dứt thì từ trên tay của Tú phóng ra một lá bùa, dán ngay trán của Trưởng Làng, hành động của Tú quá nhanh và bất ngờ khiến Trưởng Làng không có cơ hội phản kháng, sau khi bị dán lá bùa lên trán thì Lão Trưởng làng đứng bất động, không thể cử động được mặc dù ông ta vẫn có thể nói và quan sát mọi thứ xung quanh.

Khục, phiến đá trên gò đất vỡ ra làm đôi, kế tiếp là thân ảnh của một ông lão mặc trang phục của người trung hoa cổ đứng cành cây hướng ánh mắt đỏ rực xuống chỗ 3 người.

Biết được kẻ mình muốn giải cứu đã thoát được ra bên ngoài, như với được phao cứu sinh, lão trưởng làng nói.

Lão sư, hãy mau cứu ta

Một luồng âm khí từ trên cây lao tới phía cả ba người, như một cơn lốc cuốn lấy 3 người phía dưới, lôi về phía thân cây hướng đến chỗ thân ảnh đang đứng.

Tú vận sức, đồng thời nhanh tay tung lên một lá bùa, lá bùa tiếp xúc với âm khí liền bốc cháy tạo ra một luồng ánh sáng vàng nhạt bao quanh Tú và Ông Năm, giúp cả hai trụ lại được phía dưới.

Trên cành cây lúc này là Lão Trưởng Làng đang đứng kế sát thân ảnh của kẻ vừa chui lên từ dưới mồ sâu,

Một bàn tay xương xẩu cùng âm lực cực đại của kẻ vừa được giải cứu đã bóp chặt cổ của ông Trưởng Làng, ông Trường Làng nói trong hơi thở khó khăn pha lẫn sự sợ hãi.

Ta, ta là người đã giải thoát cho ngươi… tại sao

Bịch, xác của lão trưởng làng được ném từ trên cây xuống dưới đất.

Sau khi ra tay giết hại chính kẻ đã giải cứu mình, con quỷ lại điên cuồng lao về phía bố con Tú đang đứng, nhận biết được sự nguy hiểm đang cận kề, Tú lấy ra thanh gỗ mà thầy A Pao đưa cho lúc vẫn còn ở trên núi, cắm thanh gỗ xuống đất, đồng thời treo lên đó một lá bùa tạo thành một trận pháp nhỏ với hy vọng cầm cự cho tới khi trời sáng, lúc này đây ngoài việc chống chọi trước sự tấn công điên cuồng của con quỷ Tú còn phải đảm bảo sự an toàn của Ông Năm, bởi chỉ một chút sơ xẩy có thể cả hai sẽ phải đối mặt với cái chết.

Luồng âm khí như một làn khói đen dày đặc bao quanh, từ từ ăn mòn vào trong pháp trận mà Tú bày ra. phía bên trong, những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán của Tú đã bắt đầu xuất hiện, hơi thở của anh cũng có phần trở nên gấp gáp, điều này cho thấy một sự thật rằng, khả năng của Tú so với con ác quỷ vừa thoát ra ngoài kia có sự chênh lệch rất lớn. Ông Năm ngồi kế bên Tú, mặc dù không cảm nhận được điều gì nhưng ông biết rằng con Ông đang phải gồng mình chống chọi trước sự tấn công của con ác quỷ, giờ này ông chỉ còn biết cầu trời, khấn phật, hy vọng một phép màu xảy ra

Đúng lúc này một luồng ánh sáng màu vàng tỏa ra hào quang rực trời, ẩn trong ánh hào quang đó là một vị tướng quân cưỡi trên lưng ngựa, tay cầm trường đao đang bay về phía gò hoang, chỉ trong chớp mắt vị tướng quân này đã tới nơi, luồng ánh sáng phát ra từ vị tướng quân này dần dần lấn át âm khí do con quỷ tạo ra, cũng nhờ có vậy mà Tú không còn chịu sự tấn công từ con quỷ, giờ đây coi như anh cũng được giải phóng, không còn phải căng mình chống đỡ. Vụt qua mặt Ông Năm, vị tướng quân thần bí vung đao chém về phía con quỷ, sau nhát chém của vị tướng quân thần bí cả Tú và Ông Năm đều nghe được âm thanh đến rợn người, kèm theo đó là một luồng âm phong cực mạnh phát ra rồi từ từ biến mất trả lại một màn đêm u tịch như chưa từng có chuyện gì xảy ra, ngoài cái xác của lão trưởng làng vẫn còn bệt dưới đất.