ĐỨA CON RIÊNG BƠ VƠ!

Người phụ nữ lạ chặn em giữa chợ, hỏi phải con dâu mới cưới của bà Hai Liên? Em bối rối gật đầu. Em mới về nhà chồng được một tuần, họ hàng nhà chồng em chưa kịp nhớ hết.

Người phụ nữ nắm tay em ra vẻ thân tình: “Dì hỏi thiệt, cô lấy thằng Thiên mà có biết nó có một đời vợ, có con gái 4 tuổi rồi không?”. Em tái mặt, giỏ thức ăn rơi xuống đất. Người phụ nữ dìu em vào quán nước, luôn miệng suýt xoa: “Tội nghiệp hông! Vậy ra cô không biết thiệt hả? Bị thằng Thiên lừa thiệt hả? Mẹ đứa nhỏ theo trai, đứa nhỏ đang ở với cô út Hoàng. Lúc thằng Thiên sắp đám cưới mới mang đứa nhỏ qua đó giấu”

Sau này em mới biết, người phụ nữ đó và mẹ chồng em từng hứa hẹn làm sui, nhưng vì Thiên không thương con gái bà nên giờ bà “phá cho vui”. Nhà cô út Hoàng cách chợ hơn chục cây số, em phải tới đó một chuyến để rõ thực hư.

Nhà cô út quả nhiên có một bé gái chừng 4 tuổi. Cách cô út đón em đầy bối rối và lo âu khiến tim em vỡ vụn. Vậy là thật rồi, cần gì phải hỏi.

Em quan sát đứa bé, cố tìm những nét quen thuộc của chồng em trên mặt nó. Em buột miệng hỏi: “Ba mẹ nó đâu, cô út?”. Cô út tránh cái nhìn của em, ấp úng: “Tụi nó… đi làm ăn xa, để bé Thỏ ở nhà hủ hỉ với cô cho vui”.

Bước chân em rời khỏi nhà cô út nặng như đeo đá. Cô út Hoàng nói theo: “Con nít nó vô tội nghe con”. Vậy ra, em mới là người có tội. Em bứt bé Thỏ khỏi ba nó, khỏi nhà nội!

Em hỏi chồng bằng giọng lạnh tanh: “Bé Thỏ là con gái anh, đúng không? Sao anh gạt em?”.

Chồng cuống quýt ôm em: “Anh xin lỗi, tại anh thương em quá”. Em gom quần áo vào va li. Chồng đóng sập tủ, khóa trái để ngăn em bỏ đi. Tay không, em lao ra đường. Nếu ở lại, em không cách nào nhìn mặt chồng, không cách nào đối diện với chính em.

Má em than trời: “Nhìn mặt thằng Thiên vậy mà dám làm chuyện động trời”. Ba đợi hai má con khóc lóc, kể tội đã đời mới thủng thẳng nói: “Thằng Thiên từng có vợ, có con mà nó giấu con là sai, nhưng vợ nó đã bỏ đi rồi, con cũng được cưới gả đàng hoàng vào nhà nó. Quan trọng là con còn yêu nó không? Nó có yêu con không?”.

Em bàng hoàng. Hai đứa yêu nhau ba năm, thử thách gì cũng đã trải. Vừa cưới nhau được một tuần, ngọt ngào còn nguyên đó, yêu thương đâu phải sợi dây mà nói cắt là cắt.

Má anh mang khay trầu rượu dắt anh sang tạ lỗi với sui gia, xin rước em về nhà. Nhìn chồng mặt mũi hốc hác, em chảy nước mắt nghĩ “vì đâu hai đứa ra nông nỗi này”.

Vùng vằng suốt nửa năm, em mới chịu về lại nhà chồng. Chồng biết lỗi, tan sở là về thẳng nhà. Em bắc nồi cơm thì chồng làm cá; em quét nhà thì chồng lau nhà. Lương tháng nào chồng cũng nộp không xót một xu. Em sổ mũi ho hen là chồng cuống quýt nấu cháo, mua thuốc…

Em dần quên lầm lỗi của chồng, nhưng không thể quên đứa bé. Thỉnh thoảng em tới nhà cô út, lặng lẽ quan sát bé Thỏ. Con bé lủi thủi chơi với mấy con châu chấu thắt bằng lá dừa, chơi bán bánh mì bằng lục bình…

Bé Thỏ trầm lặng, không mấy lanh lợi theo kiểu con nít. Phải chăng vẻ hồn nhiên của Thỏ biến mất từ ngày bị bứt khỏi nhà nội? Nhà có mỗi người già, mà người già thường kiệm lời nên con bé sao có thể thành một đứa trẻ vui vẻ!

Thỏ cầm con búp bê em tặng, lí nhí cảm ơn, mắt nó sáng lên rồi chợt tắt. Ánh mắt bơ vơ của Thỏ ám ảnh em. Hẳn nó ước có ba có mẹ chơi cùng. Em mua thật nhiều đồ chơi, quần áo, thức ăn ngon mang đến cho Thỏ. Em học cách thương Thỏ, học cách làm mẹ một đứa trẻ xa lạ; cũng có thể là em dùng tiền để chuộc lỗi lầm cho chính em, cho cả chồng.

Có khi quá phấn khích với món đồ em mang tới, Thỏ cười sáng rỡ định ôm lấy em, nhưng cánh tay đưa ra giữa chừng chợt rụt về. Tình thương dè xẻn xung quanh Thỏ nhắc nó không nên dễ dãi mở lòng với người lạ. Hoặc có thể ai đó đã cảnh báo Thỏ em là dì ghẻ. Mà, dì ghẻ thì…

Khoảng cách giữa em và Thỏ còn nguyên đó, dù cả hai có cố gắng xích lại gần nhau.

Cuối năm đó em sinh bé Sóc. Má chồng mừng quýnh, bế cháu trai nựng nịu. Chồng em đang ngủ nửa đêm bật dậy ngắm con rồi cười. Chỉ cần Sóc cất tiếng ọ ẹ đã có bà nội, có ba chạy tới bế bồng… Sóc được cưng bao nhiêu, em lại áy náy với bé Thỏ bấy nhiêu.

Bác sĩ dặn em chăm con nít phải thường xuyên ôm ấp âu yếm, nựng nịu chuyện trò để đứa nhỏ cảm nhận được ấm áp, bình yên lớn lên. Con nít được yêu thương sẽ có cảm giác an toàn, chỉ số EQ sẽ cao, lớn lên sẽ là đứa trẻ sống có tình…

Ôm con trong tay, em tự hỏi giờ này bé Thỏ chơi với ai, ai ôm ấp khi nó buồn, ai dỗ dành khi nó nóng sốt biếng ăn… Nghĩ cảm giác Thỏ xoay bên nào cũng chỉ một mình, em thấy nghèn nghẹn. Nhìn đứa trẻ lạ bơ vơ ngoài đường em còn thương, ruột rà của chồng sao có thể lạnh lùng.

Giờ thì em biết mình nợ Thỏ những gì rồi, và đã đến lúc món nợ ấy phải trả.

Ngày đầy tháng con trai, em nói với má chồng: “Con muốn đón bé Thỏ về nhà. Thỏ là con anh Thiên, để nó lưu lạc bên ngoài tội nó má à”. Má chồng rơm rớm nước mắt: “Má chờ con nói câu này lâu lắm rồi”.

Chồng nhẹ giọng: “Anh cảm ơn em”. Ánh mắt chồng nhẹ hẫng như thể vừa trút được gánh nặng.

Em không dám nhìn lâu vào mắt chồng. Nếu như em mở lòng sớm hơn, Thỏ sẽ không bơ vơ từng ấy năm. Thỏ chờ em quá lâu rồi. Hy vọng từ nay, vòng tay em đủ ấm để Thỏ được lớn lên trong yêu thương