BUỒN

Tôi sinh ra trong một gia bình thường, nhưng anh chị em tôi lại là những người thành đạt.

Mỗi năm tết đến, ngoài việc đau đầu nghĩ xem phải biếu bố mẹ gì, gửi quà tết bao nhiêu cho bằng anh bằng em, mà tôi trầm cảm! Quả thực so với anh chị em toàn người thành đạt, thì một kẻ chạy xe ôm như tôi đúng là không cân xứng.

Ban nãy, mấy anh chị em rủ nhau đến nhà chúc Tết bố mẹ, anh chị em tôi thì ô tô áo quần thơm tho.

Còn gia đình tôi thì 3 người trên chiếc xe máy cà tàng, quần áo bạc màu, đến thăm bố mẹ. Trong cuộc trò chuyện, người khoe Tết năm nay thưởng Tết trăm triệu, có người thì bảo sang năm mua nhà mới. Rồi họ hỏi tôi năm nay sao rồi? Tôi chỉ biết cúi mặt mà cười trừ.

Lúc sau tôi ra về, ra đến cửa thì vô tình nhìn thấy chiếc phong bao lì xì tôi mừng tuổi cho một đứa cháu là con của anh chị tôi. Chiếc phong bao được xé vội rồi ném đi.

….. Mồng 1 tết thật buồn!